Nếu bạn đang mở tab tính khoản vay bên cạnh tab bảng điện, bài này viết cho đúng bạn đó. 2 năm trước mình là bạn bây giờ.
Hồi đó thị trường vừa rơi 1 nhịp mạnh, khắp nơi hô "cơ hội 10 năm có 1", "máu chảy đầy đường là lúc mua vào". Mình có 40 triệu tiền túi, thấy ko bõ, nghĩ lớn làm lớn: vay tín chấp 100 triệu, lãi suất nghe tư vấn thì "chỉ" hơn 1%/tháng, mình nhẩm tính đầu tư 3%/tháng là dư sức gánh lãi còn lời chán.
Cái nhẩm tính đó sai ở 1 chỗ chết người: lãi vay là CHẮC CHẮN, còn lãi đầu tư là MƠ ƯỚC. Mà mình lấy mơ ước đi trả cho chắc chắn.
Thị trường sau cú rơi đó ko bật lên như mình tưởng, nó rơi tiếp. "Đáy" mình bắt hoá ra là lưng chừng dốc. Danh mục âm 35% sau 5 tháng, trong khi mỗi tháng đến hẹn ngân hàng trừ 4tr7 đều như vắt tranh, ko quan tâm danh mục mình xanh hay đỏ, ko cho gồng, ko cho đợi hồi.
Đây là cái người chưa vay đầu tư bao giờ ko hiểu được: NỢ NÓ CÓ DEADLINE CÒN ĐẦU TƯ THÌ KHÔNG. Đầu tư bằng tiền thịt, thị trường xấu mình ngồi im 2 năm đợi được. Đầu tư bằng tiền vay, mình ko có cái quyền ngồi im đó, mỗi tháng bị máu chảy 1 lần đúng lịch. Cuối cùng mình phải bán đáy thật để trả nợ, hiện thực hoá khoản lỗ mà nếu ko vướng nợ thì giờ đã hồi gần về bờ.
Tổng thiệt hại: bay 40 triệu vốn tự có + 2 năm sau đó mỗi tháng lương về là cắt gần 5 triệu trả món nợ của thằng-mình-trong-quá-khứ. Cảm giác đi làm cả tháng để trả cho 1 quyết định 10 phút trong cơn hưng phấn nó nhục và dai dẳng lắm mọi người ạ, nó ko đau 1 phát như mất tiền, nó nhắc mình 24 lần, mỗi tháng 1 lần, trong 2 năm.
Tháng trước mình vừa trả xong kỳ cuối. Đêm đó mình mở app ngân hàng chụp màn hình số dư nợ = 0, đặt làm hình nền điện thoại luôn.
Gửi bạn đang mở 2 cái tab: cơ hội 10 năm có 1 thì 2-3 năm lại có 1 lần, nhưng 2 năm tuổi trẻ trả nợ thì ko ai hoàn lại cho bạn đâu. Đóng cái tab vay lại giùm mình.
"Lấy mơ ước đi trả cho chắc chắn" — 8 chữ tóm gọn bản chất của mọi bi kịch vay đầu tư. Xin phép trích dẫn câu này dài dài về sau