Ko biết đây có phải chỗ để than không nhưng mình cần nói ra với ai đó.
Dạo này đi ăn trưa với đồng nghiệp mà mình thấy lạc lõng kinh khủng. Chủ đề muôn thuở: hôm nay con này trần, con kia sàn, ai chốt lời được chuyến Đà Lạt, ai đang gồng lỗ. Cả sếp cũng tham gia. Mình là đứa duy nhất ngồi gẩy cơm cười trừ, thi thoảng "ừ ghê vậy hả" cho có mặt.
Group chat của phòng thì khỏi nói, tin nhắn nhiều nhất trong ngày là ảnh chụp màn hình lãi kèm icon tên lửa. Có hôm mình đếm 87 tin chưa đọc, mở lên toàn mã với số, đọc như tiếng nước ngoài.
Mình ko phải ko muốn tìm hiểu. Mình mở app lên rồi đó, xong nhìn mớ chỉ số ko hiểu gì, sợ hỏi thì bị cười "trời giờ này còn chưa biết", mà ko hỏi thì mãi ko biết. Kẹt luôn ở đó mấy tháng nay.
Mà cái sợ lớn nhất của mình ko phải là sợ lỗ. Là sợ kiểu... mọi người đều lên chuyến tàu nào đó rồi còn mình đứng lại sân ga, và sau này khoảng cách cứ xa dần. Nghe hơi cải lương nhưng thật sự cảm giác nó vậy.
Có ai từng là "đứa gẩy cơm cười trừ" mà sau đó bắt nhịp được ko? Bắt đầu từ đâu để khỏi bị hỏi ngu bị cười? Hay có ai chọn đứng ngoài luôn mà vẫn thấy ổn thì cũng kể mình nghe với, mình cần cả 2 góc nhìn.
từng là đứa gẩy cơm đây, giờ thì đầu tư đều đặn 3 năm rồi. bí mật vui vẻ dành cho bạn nè: sau này bạn sẽ nhận ra trong đám rôm rả bàn chứng khoán ở bàn ăn đó, quá nửa cũng chỉ hơn bạn đúng 1 việc là DÁM NÓI, còn danh mục thì đỏ lòm ko dám khoe =)) người lãi thật ít nói lắm bạn ơi